Có một dạng trầm cảm không nước mắt, không than thở – trầm cảm ẩn.
Nó âm thầm tồn tại bên trong những con người mà ai cũng tưởng là “rất ổn”, “đáng ngưỡng mộ”.
Họ có thể có sự nghiệp mơ ước, nhà đẹp, xe sang, tài khoản ngân hàng dày. Nhưng sâu bên trong, họ không còn cảm thấy hạnh phúc.
Khủng hoảng giá trị sống sau ánh hào quang
Qua công việc tư vấn, tôi gặp không ít khách hàng như vậy. Họ là những người thành đạt, được nhiều người ngưỡng mộ – nhưng lại đang vật lộn trong im lặng.
Tiền bạc, địa vị không thể lấp đầy những khoảng trống tâm hồn. Họ cười rạng rỡ trên mạng xã hội, nhưng sau ánh đèn là những giọt nước mắt không ai thấy.
Họ ngồi giữa phòng họp đông người nhưng vẫn thấy cô đơn. Không kết nối sâu được với bạn đời. Không dám mở lòng để yêu – vì sợ bị tổn thương, sợ bị xem là yếu đuối.
Khi cái tôi trở thành xiềng xích
Thành công khiến họ “phải” trở thành hình mẫu cho người khác.
Nhưng điều đó cũng khiến họ đánh mất sự hồn nhiên và niềm vui sống.
Mỗi lần thất bại, dù nhỏ, cũng khiến họ suy sụp.
Sự cô đơn khiến họ càng lao đầu vào công việc, và vòng xoáy ấy âm thầm nuôi lớn trầm cảm ẩn.
“Tôi thèm một cái ôm, nhưng lại sợ thể hiện…”
Nhiều người đã nói với tôi như vậy.
Họ muốn được yêu thương, nhưng cái tôi cao ngạo lại khiến tình yêu rời xa.
Họ muốn chia sẻ, nhưng lại không thể hạ cái tôi xuống để thật sự giao tiếp với người thân.
Áp lực, sự kiêu hãnh, nỗi buồn – tất cả hòa trộn thành một trạng thái đầy mâu thuẫn và mệt mỏi.
Đã đến lúc buông xuống
Tôi thường nói với họ:
“Bình an thật sự đến từ sự cân bằng giữa bên trong và bên ngoài.
Chỉ có một giải pháp: Dám đối diện với nỗi buồn và tìm cách chữa lành.
Đừng lảng tránh. Tôi có cách.”